|
 Gặp Nguyễn Trần Hùng lần đầu tiên, chắc không ai tin được, bạn ấy đã học đến lớp 7, thân hình gầy còm, yếu ớt của Hùng chỉ như học sinh lớp 2. Mẹ Hùng, cô Nguyễn Thị Trường kể lại: "Hồi mới sinh ra,
Hùng bé tí bé teo, khổ nhất là tay chân không bình thường, cứ teo tóp, vẹo vọ, dị dạng chẳng giống ai..." Đôi bàn tay của Hùng đủ cả 10 ngón, nhưng những ngón để cầm bút thì lại không cầm được. Từ khi sinh ra, nó đã co quắp bất thường. Đôi bàn chân của Hùng cũng thế, nó cứ thừa thãi, cong vênh khiến bạn ấy không thể đi đứng như người thường. "Mỗi lần đi lại, Hùng cứ bước thấp bước cao, lúc nào cần chạy, Hùng lại vừa đi vừa... nhảy, nhìn thương thương... tội tội, nhưng gia cảnh nghèo khó nên em nó chưa lần nào được đi khám bệnh cả" - Bác Nguyễn Thị Thợ (bác ruột của Hùng) bùi ngùi kể lại. Mẹ Hùng - cô Trường - một người phụ nữ tần tảo, hiền lành nhưng dáng vẻ khắc khổ. Mỗi lần nhắc đến hoàn cảnh gia đình mình, cô lại lau nước mắt. "Bố Hùng là người đàn ông chỉ biết cờ bạc, rượu chè. Ngày ông ấy mất đi, ngoài tài sản đứa con là Hùng, cô không có trong tay bất cứ cái gì. Biết lấy gì nuôi con, nuôi mình?". Nhìn lên ngôi nhà chỉ kịp trát xi măng, cô kể lại: "Có chỗ chui ra chui vào như này, là nhờ anh em họ hàng giúp đỡ mỗi người một tay. Nhưng bản thân cô biết rõ, trong nhà chẳng có gì là của mình cả. "Ngay cả mảnh đất đang ở cũng là đất công, nếu bị tịch thu lại thì chẳng biết bấu víu nơi đâu" - cô Trường nói. Nhưng có lẽ, ông Trời chẳng lấy đi của ai tất cả, ông đã để lại cho cô một người con trai ngoan ngoãn, hiếu thảo và đặc biệt là một nghị lực phi thường. Ngay từ nhỏ đã mồ côi cha, khuyết tật tay chân, nhưng Hùng không vì mặc cảm đó mà chịu mù chữ. 6 tuổi, Hùng xin mẹ được đi học lớp 1. Con đường làng tới trường suốt bao năm qua in dấu tháng ngày tuổi thơ đầy nhọc nhằn của cậu bé hiếu học.  Giấy khen học sinh tiên tiến của Hùng - với những bạn nhỏ bình thường đã khó, với Hùng, quãng đường ấy càng khó khăn hơn. Từng bị bạn bè chế giễu, bày trò để bôi nhọ giữa đường, từng không có ai để chơi cùng, từng nhiều lần... nuốt nước mắt vào trong lòng vì tủi thân, Hùng vẫn đi học. 7 năm liền, Nguyễn Trần Hùng đều đạt danh hiệu học sinh tiên tiến, đặc biệt môn Toán của Hùng ít khi dưới 8. Cô giáo Nguyễn Minh Loan của Hùng chia sẻ: "Hùng có trí nhớ rất tốt, thông minh, ham học và tiếp thu được. Môn Toán Hùng luôn nằm trong top đầu lớp. Nếu lần nào mà bị điểm dưới 8, nhắc nhở là Hùng nghe và sửa ngay. Sự ngoan ngoãn, chăm chỉ của cậu trò này khiến nhiều thầy cô thương mến." Nhưng điều Hùng lo lắng nhất lúc này "Là môn Văn em không thể theo kịp"- Hùng ngần ngại nói. Tay bị khuyết tật nên mỗi khi cầm bút là nó như không chịu nghe lời vậy, cứ ẽo uột ra. Hồi 6 tuổi, Hùng đã biết mỗi ngày trích ra 30 phút để luyện viết, nhưng đó là ngày bé, khi yêu cầu bài vở chưa nhiều, chủ yếu chỉ là tập để viết. Còn bây giờ, kiến thức dày hơn, Hùng có tập viết cũng không thể theo kịp. Thế là đành... để cách vài trang giấy. Cách duy nhất Hùng có thể làm là đọc bài trước khi đến lớp, trả lời câu hỏi cuối mỗi bài bằng những gạch đầu dòng ở... trong đầu.  Hùng và mẹ trong ngôi nhà nhỏ bé dưới chân đê. Mong muốn lớn nhất của Hùng lúc này là mua được một chiếc máy vi tính để viết đầy đủ hơn, nhanh hơn, nhờ thế mà nắm kiến thức tốt hơn. "Em rất thương mẹ, vì em chỉ còn mẹ trong cuộc đời nên không muốn mẹ phải khổ" - giọng ngọng líu lô nhưng Hùng vẫn cố nói rành rẽ. Sau này, nếu như may mắn hơn, Hùng có thể đi đến các bệnh viện lớn để chữa bệnh, vì đến bây giờ, em vẫn chưa biết chính xác bệnh tật đang đeo đuổi mình là gì, và sau này, nó còn những biến chứng nào khác. Làm thế nào để ước mơ trở thành thầy giáo của em thành hiện thực nhỉ, em có biết không? Hùng mỉm cười, bẽn lẽn... không dám trả lời... Tấm lòng hảo tâm giúp đỡ Hùng - cậu bé khuyết tật xin gửi về: Nguyễn Trần Hùng, học sinh lớp 7B, trường THCS Việt Xuân, Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc. Địa chỉ nhà: Khu 1, Việt Xuân, Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc. SĐT: 0165.4106.912 (gặp cô Nguyễn Thị Trường - mẹ Hùng). Chuông Gió Nguồn: ione |