Băng quảng cáo
Băng quảng cáo
Chuyện tình "cô dâu tí hon" và chàng trai tật nguyền
14:03, 04/08/2013
Chuyện tình GiadinhNet - Đó là một câu chuyện tình yêu tuyệt vời được dệt nên bởi hai số phận, hai con người hơn nhau về tuổi tác, ngoại hình. Anh chị yêu và đến với nhau ở sự đồng cam cộng khổ, sẻ chia khó khăn, nghị lực vượt lên mọi đàm tiếu, dị nghị của cuộc sống.

 


 
Chiếc xe chaly 3 bánh đơm hoa tình yêu

Về thôn Phú Lai, xã Tam Phước, huyện Phú Ninh, tỉnh Quảng Nam, chúng tôi khi được nghe kể về một câu chuyện tình yêu cảm động. Hai con người ấy yêu nhau trên những vòng xe của chiếc xe 3 bánh, tình yêu đơm hoa giản dị sau 5 năm đã làm cuộc sống thêm ý nghĩa. Vợ chồng anh là Trần Ngọc Trung (28 tuổi) và chị Trần Thị Xuân Thu (33 tuổi).

Trong ngôi nhà tình nghĩa nhỏ chừng 20m2 mà Công ty viễn thông Quân đội Viettel xây tặng, chúng tôi cảm nhận được hạnh phúc giản dị của tổ ấm có vợ có chồng và 2 đứa con ngoan. Nhắc lại về tuổi thơ của mình, chị Thu chia sẻ: Đó là những ngày tháng khổ đau và đầy cay đắng! Anh chị đều sinh ra trên mảnh đất nghèo Tam Phước- nơi trải qua những tháng năm chiến tranh khói lửa đạn bom.

Chị Thu lúc sinh chỉ nặng chưa đến 1kg, nhưng cơ thể vẫn bình thường như bao đứa trẻ khác. Sau những tháng năm dài nuôi nấng, cha mẹ phát hiện con gái mình... nuôi mãi không lớn. Trong nhà có của cải gì đáng giá, cha mẹ đều bán hết để đưa con đi chữa bệnh. Nhưng sự thật quá đau đớn khiến cha mẹ chị Thu ngã quỵ. Đứa con gái độc nhất đã bị nhiễm chất độc da cam...

Năm 19 tuổi, chị Thu chỉ cao chừng 0,8m. Nhiều lúc, chị mặc cảm với thân hình của mình lắm nhưng may mắn được cha mẹ yêu thương, động viên nên chị gắng sống, chan hòa với mọi người.

Muốn đỡ đần giúp đỡ thêm cha mẹ, chị Thu xin phép gia đình vào TP. Tam Kì đi bán vé số. Sau đó chị lặn lội vào Sài Gòn mưu sinh kiếm sống với rất nhiều nghề như: Rửa chén bát, bưng bê ở các quán ăn, lượm ve chai... Khi tích lũy được chút ít tiền, chị Thu tự tìm đến bệnh viện để kiểm tra xem mình có khả năng làm mẹ. "Niềm vui của tôi vỡ òa khi được các bác sĩ thông báo có khả năng làm mẹ như bao cô gái khác. Dù lúc đó tôi không dám mơ tưởng đến một tình yêu đôi lứa như bao người bình thường", chị Thu xúc động kể lại.
 
Chuyện tình
Vợ chồng anh Trung, chị Thu trên chiếc xe  3 bánh - minh chứng tình yêu.

Chị Thu xin vào một lớp dạy nghề may dành cho người khuyết tật. Và cũng chính trên những vòng quay của chiếc xe 3 bánh, cũ kỹ, chị  đã gặp được anh Trung - chồng chị bây giờ. Anh cũng là một người bị dị tật do chất độc da cam, hai chân rất yếu, tay trái lại bị teo nhỏ, không thể cử động, cầm nắm vật gì. Hằng ngày, anh Trung phải cuốc bộ hơn 10km từ nhà xuống trung tâm TP. Tam Kì để học nghề sửa chữa điện tử. Trên con đường đất đỏ bất kể ngày nắng mưa, hình ảnh một chàng trai tật nguyền lê những bước chân nặng nhọc khiến chị Thu chú ý, cảm động. Anh Trung cũng để ý một người con gái nhỏ xíu trên chiếc xe 3 bánh đi cùng hướng với mình nên xin quá giang đi cùng.

Thế là hằng ngày, trước ngã ba gần nhà chị Thu, người ta thấy hai con người tật nguyền chở nhau đi học việc. Năm năm, trên từng vòng xe 3 bánh, họ kể nhau nghe về nỗi đau bệnh tật, về hoàn cảnh gia đình, ước mơ vươn lên sau này. Rồi hai người đồng cảm yêu thương lúc nào không hay biết.  Vào một buổi sáng như thường lệ tôi cầm theo một bó hoa giấu sau lưng rồi đợi cô ấy đi xe đến liền ngập ngừng ngỏ lời yêu. Sau phút giây do dự, cô ấy đã gật đầu đồng ý. Chiếc xe 3 bánh đã trở thành minh chứng cho tình yêu của vợ chồng mình ngày đó", anh Trung cười tươi chỉ chiếc xe đỏ cũ kỹ.

Gắng vượt khó để bên nhau

Khi biết tin anh chị đến với nhau, rất nhiều lời bàn tán ra vào. Có người nói thẳng: Anh Trung cao còn chị Thu thấp lùn tật nguyền, chị lại lớn tuổi hơn thì sao mà có tương lai ? Thế nhưng những lời đàm tiếu đó không ngăn được tình yêu thương của họ đã dành cho nhau.

Gia đình anh Trung biết hoàn cảnh chị Thu cũng nghèo khó, lại bị tật nguyền, nên đã kịch liệt phản đối. Anh Trung đã lên tiếng bày tỏ nỗi lòng mình: "Nếu cha mẹ không cho chúng con cưới nhau thì chiếc xe 3 bánh sẽ là mái nhà của chúng con. Hai chúng con yêu thương nhau chân thành, đến với nhau để cùng quan tâm, chia ngọt sẻ bùi, lo lắng tương lai sau này. Xin cha mẹ đừng chia cắt". Chính lời nói tận sâu đáy lòng đầy cảm động, chất phác của anh Trung đã làm cha mẹ rơi lệ. Anh chị đã được gia đình cả hai chấp thuận làm đám cưới.
 
Chuyện tình

Hình ảnh ngày cưới của anh Trung, chị Thu.


Chị Huỳnh Thị Lệ, một người hàng xóm chia sẻ : "Tình yêu của họ tuyệt vời đến thế đấy, yêu thương nhau chân thành lắm. Ai cũng cảm động rơi nước mắt".

Mùa thu năm 2005, anh chị làm đám cưới. Hàng xóm kéo đến rất đông để xem " cô dâu tí hon " đứng trên ghế cùng chú rể thắp hương trước bàn thờ tổ tiên. Chú rể " bồng" cô dâu ra mắt bà con khiến ai cũng cười tươi chúc phúc.

Sau đám cưới, chị Thu về sống với gia đình anh Trung được thời gian thì mẹ chị Thu mất, cả hai xin phép về sống bên ngoại để tiện chăm lo cha già. Đầu năm 2006, cả hai vợ chồng đón niềm vui mừng khôn xiết khi chị Thu có thai, con trai đầu lòng được đặt tên là Trần Ngọc Bình (hiện đang học tại Trường Tiểu học Phan Đình Phùng). Niềm vui nhân đôi khi chị Thu sinh tiếp cô con gái đặt tên là Trần Thị Xuân Thủy (đang học mẫu giáo nhỏ Trường Mầm non Hoa Mai).

Từ khi về sống chung với gia đình ngoại, vợ chồng anh Trung lại cùng nhau đi học nghề. Sau khi kết thúc khóa học, chị Thu đi xin việc ở các xí nghiệp, nhà may nhưng không được chấp thuận vì quá nhỏ bé. Có được ít vốn, vay mượn thêm bạn bè người thân, chị Thu mua một chiếc máy may về sửa chữa quần áo cho người dân trong xóm, kiếm ít tiền chăm lo cuộc sống. Anh Trung cũng vậy. Học nghề sữa chữa điện tử nhưng không tìm được việc, anh về phụ giúp chị thu gom, phân loại đồ để chị sửa cho nhanh. Bà con hàng xóm biết nỗi vất vả cực khổ của hai vợ chồng tật nguyền nên xa mấy cũng động viên đem đồ hư đến cho anh chị sửa kiếm thêm mấy đồng lẻ. Chị Thu chia sẻ : "Mỗi ngày hai vợ chồng sửa cao nhất cũng được 30 ngàn, có anh ấy phụ giúp thì nhanh hơn rồi nghỉ sớm chăm sóc cho hai con. Tuy kiếm được ít thôi nhưng hai vợ chồng có nhau. Nhiều lần thấy anh ấy sửa quần áo cũng tội lắm, nói thật là tôi cũng mong anh có được nơi nào đó nhận làm. Mong sao hai đứa con được chăm sóc đầy đủ hơn, không cực khổ như bố mẹ".

Hằng tháng, vợ chồng anh chị nhận được 980 ngàn đồng tiền trợ cấp nạn nhân chất độc da cam. Số tiền đó dành hết để lo cho hai con đi học. Thương cha mẹ vất vả, không được như người bình thường, hai em bé rất chăm ngoan. "Ngọc Bình luôn được thầy cô khen. Đi họp phụ huynh, tôi tự hào lắm. Hai con là niềm tin, động lực để vợ chồng cố gắng lao động dù cuộc sống còn lắm khó khăn thiếu thốn", Anh Trung cầm quyển sổ liên lạc của con trai cười vui khoe với chúng tôi.

Chia tay gia đình anh chị trong một chiều muộn, chúng tôi thấy cả nhà bên bữa cơm đạm bạc chỉ có cà chấm tương và rau luộc nhưng tiếng nói cười rất vui vẻ. Hạnh phúc giản dị đơn sơ ấy không phải ai cũng dễ có được.
 
 
Thương cha mẹ vất vả, không được như người bình thường, hai em bé rất chăm ngoan. "Ngọc Bình luôn được thầy cô khen. Đi họp phụ huynh, tôi tự hào lắm. Hai con là niềm tin, động lực để vợ chồng cố gắng lao động dù cuộc sống còn lắm khó khăn thiếu thốn" - Anh Trung cầm quyển sổ liên lạc của con trai cười vui khoe với chúng tôi.

Chia tay gia đình anh chị trong một chiều muộn, chúng tôi thấy cả nhà bên bữa cơm đạm bạc chỉ có cà chấm tương và rau luộc nhưng tiếng nói cười rất vui vẻ. Hạnh phúc giản dị đơn sơ ấy không phải ai cũng dễ có được.
 
Nguyễn Văn Luận

Thêm nhận xét


Security code
Không rõ, lấy lại hình mới

Địa chỉ sửa chữa cung cấp dịch vụ mua bán điện thoại vertu chính hãng và Đăng ký dịch vụ thiet ke web, thue may chu aosua may bom nuoc tphcm uy tín, cam kết chất lượng dịch vụ. Phục vụ hơn 500000 khách hàng cả nước